Kể một kỉ niệm khó quên với người bạn hàng xóm của mình

Kể một kỉ niệm khó quên với người bạn hàng xóm của mình

Gợi ý

Có những chuyện chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, vô cùng ngắn, chỉ bằng chớp mắt thôi, vậy mà khiến người ta nhớ mãi. Kỉ niệm của tôi với Chính Nguyên cũng vậy.

Chính Nguyên là cậu bạn hàng xóm của tôi. Cậu rất hiền lại nhỏ người, trắng trẻo đúng kiểu con trai thành phố. Tôi thì ngược lại. Ở Hà Nội đã mấy năm mà tôi vẫn đen nhẻm, nghịch ngợm như một “con quỷ con” theo lời của bà. Thế mà chúng tôi lại thân với nhau mới lạ. Tôi là “đại ca” của cậu ấy trong mọi trò chơi.

Hàng ngày, chúng tôi đi học và về nhà cùng nhau dù chỉ chung trường chứ khác lớp. Ngôi trường tiểu học thân yêu của chúng tôi nằm trong một ngõ lớn, bên cạnh một cái chợ cóc. Hàng ngày đi học, từ ngõ Nhà Dầu, chúng tôi phải đi cắt qua đường Khâm Thiên mới vào được ngõ Văn Chương để đến trường.

Đường Khâm Thiên không phải quá hẹp, thậm chí còn khá rộng. Nhưng người đi đường hầu như chẳng bao giờ thấy nó rộng bởi lúc nào cũng đông nghẹt người và xe cộ xuôi ngược. Những giờ cao điểm lại càng đông, có khi tắc cả đoạn dài, người ta phải nhích từng chút một. Điều đó đối với người lớn thì phiền lắm còn chúng tôi thấy chẳng hề gì. Nhiều khi chúng tôi đi bộ còn nhanh hơn người lớn đi ô tô, xe máy. Tôi và Nguyên thường rủ nhau đi về trên con đường ấy.

Sáng hôm đó, tôi nhớ là thứ hai, tôi đến rủ Nguyên đi học như bình thường. Chúng tôi đi trên vỉa hè, ríu rít nói chuyện. Chợt tôi nghe tiếng gọi, nhìn sàng bên kia đường, Ngọc Anh đang vẫy tay giơ cao quyển truyện. Đúng là quyển “Đôrêmon thêm” mà hôm qua bạn ấy hứa mang cho tôi mượn. Thích quá! Tôi đã đọc bốn tập, hôm nay lại có quyển tập năm để đọc đây.

Vui mừng quá, tôi lao sang bên kia đường mà không nhìn trước sau gì cả. Chợt có ai kéo mạnh làm tôi ngã sấp mặt, đau điếng. Trong tai tôi còn vang tiếng kêu thảng thốt của những người nào đó. Một đôi tay đỡ tôi dậy. Tôi nhìn lên, thì ra một bác lớn tuổi. Nhìn sang bên, Nguyên cũng đang được mấy cô xem xét xem có bị thương chỗ nào không. May là chúng tôi chỉ bị xây xước nhưng vẫn đau. Tôi khóc. Bác gái đỡ tôi nói giọng giận dữ:

– Con gái con đứa gì mà sang đường không nhìn ngó gì cả, tưởng là mày lao đầu vào ô tô. May là thằng bạn kéo lại kịp chứ không thì chết rồi, chứ còn đứng đấy mà khóc à.

Thì ra thế. Tôi không nhìn cứ thế lao sang đường, nguy hiểm quá. Tái mặt vì sợ, tôi run run không biết nói gì với Nguyên. Cậu ấy cám ơn những người phụ nữ tốt bụng vừa đỡ chúng tôi dậy rồi nắm tay tôi, dắt sang đường.

Từ lần đó, tôi nghĩ, cậu ấy thật xứng đáng là “đại ca” của mình.

Vanmaulop5.com

Đánh giá bài viết