Tả cái balo của em đang dùng hàng ngày

Tả cái balo của em đang dùng hàng ngày

Bài làm 1

Lớp em, nhiều bạn có túi sách, cặp sách thật đẹp. Còn em thì dùng cái ba-lô bằng vải bạt của chị Hà để lại. Chị Hà vốn cẩn thận, nên cái ba-lô ấy vẫn còn tốt chán.

Cái ba-lô của em màu cỏ úa. Hai cái quai bằng da màu đen, rất mềm mại. Những chiếc khoá, chiếc móc đều bằng nhựa cứng màu rất xinh. Kéo phéc-mơ-tuya, bỏ sách vở vào, kéo khoá lại. Hai cái ngăn phụ khá xinh, ngăn nào cũng có khoá. Ngăn màu xanh, em đựng hộp bút. Ngăn màu đỏ, em đựng đồ chơi và một số lặt vặt khác. Ngăn này là kho báu của em. Ở nhà, cái ba-lô treo trên tường. Đến lớp, cái ba-lô đặt gọn trong ngăn bàn, thật tiện lợi. Trên đường đi học hay từ trường trở nhà, em khoác ba-lô trên vai. Mưa hay nắng, sớm hay chiều, nó đều cùng em chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Có lúc, em cảm thấy nó đang thủ thỉ với em.

Hè sắp đến rồi. Em sắp được lên lớp Ba. Sáng nay, em nói với nó: “Chú Ba-lo ơi! Ta với chú đã đi được một chặng đường ngắn rồi đó! Chú hãy chia vui với ta nhé”.

 Bài làm 2

Những năm học Tiểu học, em vẫn dùng chiếc ba lô màu vàng đeo vắt vẻo sau lưng. Cá nhà, ai cũng gọi em là “Con Cốc Vàng của mẹ”. Vào đầu năm học lớp sáu, mẹ mới mua cho em chiếc cặp sách này.

Trường ở gần nhà. Năm nay, em đã lớn, em tự đi đến trường cùng bọn thằng Quang, thằng Bình, cái Vĩnh, cái Thu… Đứa nào cũng mũ vải đội đầu, cặp sách khoác sau lưng, hoặc đeo bên vai, chúng em vừa đi vừa chuyện trò. Hôm nào đi học về được điểm 10, cái cặp nhẹ tênh như reo lên cùng em. “Chú cặp sách ơi, chủ là bạn tuổi thơ, chia ngọt sẻ bùi với ta đây nhé!” – Em vừa đi vừa khẽ tâm sự như thế. Chiếc cặp sách màu đen bóng, chiều ngang độ 35cm, chiều cao khoáng 25cm, đáy cặp khá rộng. Cạp vừa có quai xách, vừa có dây đeo bằng vải rất mềm, hai đầu dây đeo là hai cái móc bằng kim loại bóng loáng rất nổi. Cặp có 2 ngăn chính ở bên trong: một ngăn em đựng sách giáo khoa Tiếng Việt, Toán, Bài tập…; một ngăn để vở và tập giấy bài kiểm tra. Nó còn có một ngăn phụ như một cái buồng có phéc-mơ-tuya đóng, mở, kéo đi kéo lại rất thuận tiện. Cái buồng nhỏ, em để hộp bút và vài thứ lặt vặt khác. Cuốn sổ tay Văn học xinh xinh em vẫn để trong cái buồng này.

Đi học về, em để chiếc cặp nằm ngay ngắn trên bàn. Nó nằm im như mệt mỏi. Em càng quý càng yêu nó nhiều. Nó đang lớn lên cùng em theo ngày tháng. Có lúc em tưởng như nghe nó thầm nhắc: “Cố gắng lên nhé, bạn Hoài ơi!”.

Đánh giá bài viết